-
Tôi
cho rằng Dự thảo Luật đã đáp ứng được yêu cầu về việc tạo ra một
môi trường kinh doanh bình đẳng giữa các nhà đầu tư, doanh
nghiệp, hầu hết các chế định trong Dự thảo đều được thiết kế
chung cho các chủ thể, không phân biệt nhà đầu tư, doanh nghiệp
trong nước và nước ngoài. Những phân biệt đối xử theo hướng bất
lợi hơn cho nhà đầu tư nước ngoài hiện chỉ còn tồn tại trong các
quy định về lĩnh vực kinh doanh có điều kiện.
Tuy nhiên bất cập lớn nhất trong việc áp dụng nguyên tắc không
phân biệt đối xử lại được thực hiện trái chiều: lẽ ra phải thống
nhất về phía các quy định có lợi cho nhà đầu tư (ví dụ các quy
định của Luật khuyến khích đầu tư trong nước) thì Dự thảo lại đi
theo hướng thống nhất về phía các quy định bất lợi cho nhà đầu
tư (trên cơ sở các quy định áp dụng cho nhà đầu tư nước ngoài
hiện hành).
Ông Vũ Tiến Lộc, Chủ tịch,
Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam
-
Dự kiến ban đầu Luật
ĐTC ra đời nhằm thay thế Luật Khuyến khích đầu tư trong nước và
Luật ĐTNN, và cùng với Luật Doanh nghiệp thống nhất tạo thành
môi trường kinh doanh thông thoáng, bình đẳng cho tất cả các
thành phần kinh tế. Nói cách khác, Luật ĐTC nhằm điều chỉnh các
hoạt động của các nhà đầu tư kinh doanh. Nhưng vì đầu tư là khái
niệm rộng, không chỉ là đầu tư kinh doanh mà gồm có đầu tư từ
ngân sách nhà nước. Có vẻ như các nhà soạn thảo quá ôm đồm, đã
muốn điểu chỉnh luôn cả hoạt động đầu tư từ ngân sách. Đây là
một sai lầm lớn vì đầu tư từ ngân sách cần quản lý chặt chẽ và
theo một quy tắc khác, trong khi đầu tư từ tư nhân, nước ngoài (là
đối tượng chính của Luật KKĐTTN và Luật ĐTNN) cần được khuyến
khích mạnh mẽ, nên cần được quy định thông thoáng. Thế nhưng,
hai tư duy “quản lý chặt” và “thông thoáng” khó có thể gặp nhau
trong một dự luật. Và có vẻ chính các nhà soạn thảo đã bị ảnh
hưởng nhiều hơn của tư duy “quản lý chặt”, khi quy định về hoạt
động đầu tư của tư nhân. Chúng tôi đề nghị: Tên gọi của luật này
phải là Luật Khuyến khích đầu tư, quy định chủ yếu về những hoạt
động đầu tư mang tính kinh doanh (thu lợi nhuận).
LS Trần Vũ Hải, Trưởng Văn phòng luật sư Trần Vũ Hải
-
Luật ĐTC sẽ hợp nhất
Luật ĐTNN và KKĐT, và một phần Luật DNNN để đạt được mục đích
mọi thành phần kinh tế đều bình đẳng. Điều này sẽ tạo thuận lợi
cho nhà đầu tư vì họ chỉ cần xem một luật là đủ. Cái lợi nữa là
thống nhất quy trình quản lý nhà nước vào một số đầu mối tập
trung. Đây là điều đáng hoan nghênh nhưng vấn đề cơ bản vẫn chưa
được làm rõ là các luật mới có tạo cho người dân quyền tự do
kinh doanh rộng rãi hơn hay không. Mặt khác, nếu chỉ sửa đổi
luật về đầu tư và doanh nghiệp, trong khi trong các lĩnh vực
khác vẫn chưa có "cải cách" như tín dụng ngân hàng, thuế, đất
đai, lao động và bảo hiểm xã hội ... thì e rằng một môi trường
cạnh tranh với luật chơi bình đẳng cho các loại hình doanh
nghiệp là chưa thể có được.
Ông Nguyễn Tiến Lập, Phó tổng giám đốc,
Công ty tư vấn InvestConsult
-
Thành thật mà nói, tôi nghĩ rằng nhiều người trong cộng đồng
doanh nghiệp lo ngại Luật ĐTC sẽ tạo thêm các giấy phép con
trong các hoạt động đầu tư. Có lẽ không cần phải xây dựng Luật
ĐTC vì hầu hết nội dung của Luật ĐTNN hiện nay sẽ được điều
chỉnh bởi Luật DNTN hiện đang soạn thảo. Luật DNTN với tư cách
là luật công ty, sẽ thực hiện nhiệm vụ tạo sân chơi bình đẳng
cho doanh nghiệp. Luật DNTN dường như đã bao trùm toàn bộ khuôn
khổ quản trị công ty cơ bản cho tất cả các loại doanh nghiệp và
như vậy là chỉ cần Luật DNTN là đủ. Theo hiểu biết của tôi, mục
đích ban đầu khi xây dựng Luật ĐTC chỉ là đưa ra các đảm bảo đầu
tư được áp dụng cho mọi doanh nghiệp. Mục đích thứ hai là xây
dựng các chuẩn mực về tỉ lệ ưu đãi thuế (ai sẽ đủ tiêu chuẩn để
hưởng ưu đãi thuế) áp dụng một cách bình đẳng cho mọi doanh
nghiệp, trong nước và nước ngoài.
Ông Fred Burke, Giám đốc điều hành,
Công ty Luật Baker&McKenzie
-
Việc
kết hợp giữa Luật ĐTNN và Luật Khuyến khích đầu tư trong nước để
xây dựng Luật ĐTC sẽ tạo nên sự bình đẳng, một sân chơi không có
phân biệt đối xử giữa các thành phần kinh tế và cũng phù hợp với
yêu cầu của cam kết quốc tế. Tuy nhiên đối với nhà ĐTNN, nguyên
tắc không phân biệt đối xử và tự do đầu tư không phải là tuyệt
đối và vẫn phải bảo đảm phù hợp với lộ trình mà Việt Nam đã cam
kết trong quá trình hội nhập. Việc ký kết và thực hiện các cam
kết quốc tế liên quan đến đầu tư một mặt vừa đòi hỏi Việt Nam
phải mở cửa thị trường, xóa bỏ các rào cản liên quan đến đầu tư,
thuế quan, phi thuế quan hoặc các trợ cấp không phù hợp với
thông lệ quốc tế, mặt khác vẫn phải duy trì một số chính sách
bảo hộ sản xuất trong nước có điều kiện, có thời gian, mở cửa
thị trường theo lộ trình xác định.
Ông Phạm Mạnh Dũng, Vụ trưởng Vụ Pháp chế,
Bộ KHĐT, Trưởng ban soạn thảo Luật ĐTC
>> Xem thêm
|